Showing posts with label ứng xử lịch sự. Show all posts
Showing posts with label ứng xử lịch sự. Show all posts
Chuyện Hai Người Quét Rác
Vào sáng Chủ Nhật, có thể là do
ngày nghỉ rảnh rỗi, một người đàn ông trung niên lúi húi quét dọn trước cửa
nhà. Ông cầm chiếc chổi và đồ hốt rác quét sạch vỉa hè rồi quét dọc theo lề đường,
cẩn thận gom tất cả đám cát, bao ny-lông, mẩu thuốc lá, ly giấy, lá khô và đủ
thứ rác rưởi của xã hội văn minh vào thùng, đậy nắm cận thận, đặt ngay ngắn xuống
lòng đường, để ngày mai xe rác của thành phố lấy đi. Hình như ông là người duy
nhất ở khu phố này cầm chổi quét lòng đường và vỉa hè. Thói thường đều cho rằng
chuyện đường phố sạch dơ để thành phố lo. Hơi đâu “bao đồng” chuyện nhà nước?
Thế nhưng cứ mỗi lần qua khu Japan Town, ông lại cảm phục người Nhật về tinh thần
tự trọng và yêu mến thành phố của họ. Lúc nào ông cũng thấy những ông, bà Nhật
lúi húi quét dọn vỉa hè và lòng đường. Chính vì thế mà cả khu Japan Town lúc
nào cũng sạch trơn. Chỉ cần bước qua ranh giới của Japan Town là một hình ảnh
thật tương phản. Sự sạch sẽ, khang trang chỉ cách nhau một sợi chỉ. Có lần ông
dừng xe lại hỏi thăm thì được các ông bà Nhật nói:
“Chúng
tôi quan niệm rằng đường phố thuộc về người dân, không hoàn toàn thuộc về chính
phủ. Do đó giữ gìn đường phố sạch sẽ cũng là trách nhiệm của người dân. Đồng ý
là chúng tôi có đóng thuế để thành phố lo chuyện vệ sinh nhưng giờ đây thành phố
có quá nhiều việc phải lo hoặc lo không xuể. Chúng tôi không ngồi đó than trời
trách đất. Nếu muốn sở rác phục vụ tốt hơn thì chúng tôi lại phải đóng thêm thuế.
Thôi thì chúng tôi chia xẻ trách nhiệm với nhà nước mà cũng là để giữ gìn đường
phố của chính mình. Chẳng mất mát gì cả. Tới một thành phố khang trang sạch sẽ
người ta cảm phục cả đất nước lẫn con người ở đó. Chúng tôi yêu khu phố của
chúng tôi và cũng muốn khách vãng lai yêu mến nó.”